Nhiều bạn biết đến cô Tâm Nguyễn qua những video dạy tiếng Đức hay với vai trò là người sáng lập Trung tâm tiếng Đức & du học Đức PRIMA. Nhưng đằng sau những gì mọi người nhìn thấy hôm nay là một hành trình dài với rất nhiều nỗ lực, thử thách và cả những lúc mình tưởng như muốn bỏ cuộc.
Du học là ước mơ của rất nhiều bạn trẻ, và mình cũng từng là một trong số đó. Dù đã chuẩn bị và tìm hiểu khá kỹ trước khi lên đường, mình vẫn không tránh khỏi những giây phút mệt nhoài, chông chênh trong suốt 10 năm sống, học tập và làm việc tại Đức. Có những lúc rất khó khăn, nhưng chính những trải nghiệm đó đã giúp mình trưởng thành và mạnh mẽ hơn từng ngày.
Với câu chuyện của mình, mình hy vọng rằng sẽ truyền động lực cho các bạn, để các bạn thấy rằng, luôn có phần thưởng xứng đáng dành cho những ai không bao giờ bỏ cuộc!

1. VÌ SAO MÌNH LỰA CHỌN TIẾNG ĐỨC?
Mình là lứa học sinh chuyên tiếng Đức đầu tiên của trường THPT Chuyên Ngoại Ngữ, Đại học Ngoại Ngữ, Đại học Quốc Gia Hà Nội. Trước đó, mình đã từng học tiếng Anh và tiếng Trung, nên mình muốn thử sức với một ngoại ngữ mới, mặc dù lúc ấy mình chưa có hình dung nhiều về nước Đức.
Ngay từ lúc mới học tiếng Đức, mình đã có suy nghĩ là sẽ trở thành một giáo viên dạy tiếng Đức. Lý do đơn giản là mình yêu thích việc học ngoại ngữ, và muốn truyền đạt kiến thức cho mọi người.
Sau một năm học tại trường Đại học Ngoại Ngữ, Đại học Quốc Gia Hà Nội, mình quyết định lên đường sang Đức du học. Đó là mùa hè năm 2009. Khi ấy mình vừa đi học, vừa làm cộng tác viên cho Đài truyền hình, vừa có một shop bán quần áo online. Mọi thứ đều khá suôn sẻ, nhưng mình quyết định từ bỏ tất cả và xách vali lên đường, bắt đầu một hành trình mới.
2. CUỘC SỐNG Ở ĐỨC VÀ NHỮNG ÁP LỰC ĐẦU TIÊN
Hai năm đầu tiên ở Đức có lẽ là khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Mình phải học cách thích nghi với cuộc sống mới, phương pháp học mới, đồng thời phải lo đi làm thêm để trang trải chi phí sinh hoạt.
Du học sinh mới sang thường tiếng chưa được tốt, nên chỉ có thể làm thêm những công việc chân tay. Và công việc đầu tiên của mình khi sang Đức là… rửa bát trong một nhà hàng, thường vào tối thứ sáu và thứ bảy. Vậy là thứ sáu, sau khi đi học về, mình chỉ được nghỉ ngơi 1-2 tiếng, rồi đi làm cho tới 12h đêm-1h sáng. Khó khăn nhất là những đêm mùa đông, tuyết rơi đầy, một mình đạp xe về nhà, xung quanh chỉ toàn cánh đồng tuyết rộng mênh mông và những ngôi nhà đã tắt hết đèn…Thế nhưng không hiểu sao lúc đó mình không thấy sợ, chỉ ngước nhìn lên trời ngắm những vì sao và tin tưởng vào những điều tốt đẹp…
Những ngày đầu, mình đã khóc rất nhiều khi nhìn thấy bàn tay mình bị bong tróc da vì phải ngâm nước nóng và hóa chất hàng giờ. Nhưng mình luôn tự nhủ: “Người khác làm được, thì mình cũng làm được.” Có lẽ cũng chính nhờ những khó khăn ấy mà mình đã có thể quyết tâm dồn hết sức lực cho việc học, bởi đó là mục tiêu và cũng là niềm an ủi lớn nhất của mình lúc đó. Và rồi, những nỗ lực ấy đã được đền đáp khi mình tốt nghiệp thủ khoa chương trình dự bị đại học.
3. KHÔNG CÓ CON ĐƯỜNG NÀO LÀ DỄ DÀNG
Khi lên đại học, mình chuyển đến một thành phố mới lớn hơn. Việc làm thêm đầu tiên của mình khi đó là phát tờ rơi ở siêu thị điện máy, rồi sau đó là làm cho một quán ăn nhanh. Lên đại học thì có dễ dàng hơn một chút, vì mình chủ động được trong việc chọn môn học, nên có thể sắp xếp thời gian đi làm thêm sao cho không ảnh hưởng đến việc học.
Ngành học của mình bắt buộc phải học nhóm và viết bài luận rất nhiều. Thường thì sau mỗi buổi học, mình sẽ tranh thủ lên thư viện ngay để làm và nộp bài tập một cách sớm nhất. Ở những môn học nào mà sau mỗi buổi giảng mình cảm thấy còn nhiều kiến thức chưa hiểu, mình sẽ tìm tài liệu chuyên ngành để đọc lại và tự tổng hợp kiến thức.
Học ngành nào cũng vậy, sẽ có những môn học mà mình cảm thấy dễ hay thích thú, nhưng cũng có những môn học sẽ khá là “khó nhằn”. Nếu như lúc ấy bạn chán nản và muốn tìm một ngành khác “dễ hơn”, thì có thể bạn sẽ bị thất vọng! Thực sự là nếu như cái gì cũng dễ dàng, thì bạn cũng chẳng cần đi học nữa. Hãy nghĩ rằng, khi vượt qua một khó khăn nào đó, thì cũng có nghĩa là bạn đã phát triển và tốt hơn bạn của ngày hôm qua.
4. KHI THỬ THÁCH NHÂN ĐÔI
Sang năm thứ 2, mình hoàn toàn không đi làm thêm vì nhận được học bổng của trường. Điều đó giúp mình tập trung 100% vào việc học và hoàn thành các môn học của 2 năm trong vòng 1 năm. Sang đến kì thứ 5, mình nhận được vị trí thực tập ở bộ phận Báo chí truyền thông của sân bay Munich (Flughafen München). Điều này có nghĩa, mình phải chấp nhận chuyển đến sống ở một thành phố khác.
Công việc của mình ở vị trí toàn thời gian, từ thứ 2 tới thứ 6, một ngày 8 tiếng, khiến mình không thể tiếp tục tham dự các lớp học ở trường nữa. Điều đó với nhiều người có thể chẳng là gì, chỉ cần xin bảo lưu một kỳ là được, sau đó quay lại học tiếp. Tuy nhiên mình đã không làm như vậy, bởi mình đã quen với việc…sống với những áp lực và thử thách chính mình.
Mình còn một môn học và bài luận tốt nghiệp. Thường thì mỗi thứ 6 hàng tuần, mình sẽ xin nghỉ một ngày để đi tàu từ München về Augsburg để tham gia lớp, và làm bù lại vào các ngày khác. 4 giờ chiều sau khi tan làm, mình sẽ kéo vali (trong đó có laptop, sách vở và nước uống) từ sân bay đi tàu thẳng đến thư viện của Trường LMU (đại học Munich). Khi về đến nhà thì thường sẽ là 11h – 12h đêm (vì đi tàu từ thành phố về sân bay chỗ mình ở khá xa).
Vậy là cứ như vậy, buổi sáng có thể mình sẽ ăn mặc đẹp, đến những sự kiện báo chí, truyền thông, đôi khi gặp gỡ các nhà chính trị hay phỏng vấn CEO của một hãng máy bay v.v., còn buổi tối sau đó sẽ lại miệt mài ở thư viện, đến nhiều khi quên mất việc mình cần ăn và ngủ. Thế nhưng nghĩ lại quãng thời gian mới sang Đức, thì những khó khăn lúc bấy giờ thực sự chẳng thấm vào đâu, và mình lại có thêm động lực để tiếp tục.
5. CON ĐƯỜNG TRỞ THÀNH GIÁO VIÊN TIẾNG ĐỨC TẠI ĐỨC
Tháng 10/2013, mình chuyển đến thành phố Tübingen để bắt đầu chương trình Thạc sĩ ngành Giáo dục. Sau một học kỳ, mình nhận được vị trí giảng dạy tiếng Đức bán thời gian tại một trung tâm ngôn ngữ trong thành phố. Mình hầu như không có thời gian nghỉ ngơi như nhiều bạn khác, vì ngoài giờ học ở trường, mình bận rộn với việc đi dạy và soạn bài giảng.
Đầu năm 2015, mình có một quyết định lớn là ngưng việc học để sang Singapore làm thực tập với vị trí giáo viên tiếng Đức tại trường Quốc tế Đức ở Singapore. Gần 1 năm trước chuyến đi sang Singapore, mình đã học dồn hết các môn của 2 kỳ vào trong 1 kỳ để có thể toàn tâm toàn ý với công việc sắp tới mà không phải lo lắng gì nhiều. Sau nửa năm, mình quay trở lại Đức và lao vào viết luận văn tốt nghiệp.
Năm 2016 là một năm đáng nhớ trong cuộc đời mình. Đó là năm mình chính thức tốt nghiệp chương trình Thạc sĩ tại Đức và bắt đầu công việc giảng dạy tại một trường công lập ở thành phố Albstadt, bang Baden-Württemberg. Công việc mặc dù rất áp lực với một giáo viên trẻ mới ra trường, nhưng đúng với chuyên môn của mình và mình được làm việc với các đồng nghiệp người Đức rất dễ mến.
Sau 2 năm đi làm, mình nhận được thẻ định cư vô thời hạn tại Đức.
6. ƯỚC MƠ TRỞ THÀNH HIỆN THỰC
Mình chưa bao giờ nghĩ rằng mình là một sinh viên giỏi. Đơn giản là mình chỉ cố gắng hoàn thành thật tốt những công việc của mình và hạnh phúc mỗi khi đạt được một mục tiêu mà mình đã đặt ra. Điều đó khiến cho mỗi ngày của mình trôi qua ý nghĩa và trọn vẹn hơn.
Sau rất nhiều những nỗ lực không ngừng nghỉ, mình đã biến ước mơ trở thành Giáo viên tiếng Đức của mình thành thiện thực. Với công việc này, mình đã có cơ hội được đi nhiều nơi và tiếp xúc với nhiều người. Và khi quay trở lại Việt Nam, mình không chỉ mong muốn truyền tiếng Đức, mà còn muốn giúp cho các bạn phát triển được kỹ năng tư duy độc lập và kỹ năng tự chủ trong học tập. Đây chính là những kỹ năng rất quan trọng, sẽ giúp cho các bạn vượt qua được những thử thách tại nước Đức, chứ không phải là bất kỳ tấm bằng B1 hay B2 nào.
Tâm Nguyễn 
